Hôm qua, giữa rừng, em tôi – Nguyễn Văn Đức – ghé thăm. Chúng tôi có một tấm ảnh chụp chung khá “chất”, nhưng điều đáng nhớ hơn là cuộc trò chuyện kéo dài đến tận chiều muộn.
Em hỏi tôi:
“Anh ơi, về rừng rồi… thu nhập ở đâu? Có tài chính đủ không? Rồi tương lai tính sao?”
Câu hỏi này không chỉ Đức mà rất nhiều người từng nhắn tin hỏi tôi. Và tôi hiểu, đó là câu hỏi xứng đáng được trả lời một cách nghiêm túc, thẳng thắn.
Tôi không bỏ phố để trốn chạy, tôi chọn rừng vì một hướng đi dài hơi
Tôi không về rừng chỉ để sống chậm hay tận hưởng thiên nhiên. Tôi nhìn thấy giá trị thực sự của đất rừng, của cây rừng và của một mô hình sống bền vững.
Tôi đầu tư vào một mảnh đất sinh thái không phải vì nó rẻ, mà vì tôi tin nó sẽ tăng giá trị theo thời gian. Đất không bị mất giá như tiền mặt. Nó không biến động như chứng khoán. Và quan trọng nhất, nó mang lại giá trị sử dụng thật: có thể sống, canh tác, và tạo ra sinh kế lâu dài.
Cây rừng không cho trái ngay, nhưng cho “lãi kép” theo năm tháng
Tôi chọn trồng những loại cây lâu năm như trám,lát, măng tre, bơ, mít, xoài… Có cây phải chờ 5 đến 7 năm mới thu hoạch được, nhưng tôi xem đó như một khoản đầu tư dài hạn.
Cây càng lớn, giá trị càng tăng. Trong khi đó, tôi vẫn trồng rau ngắn ngày, nuôi gà, tận dụng nguồn thu nhỏ để xoay vòng. Đất là vốn. Cây là khoản sinh lời. Cuộc sống là kết quả của sự kết hợp hài hòa giữa cả hai.
Về rừng không phải là từ bỏ kinh tế, mà là làm lại bài toán tài chính cho thông minh hơn
Tôi đã chuẩn bị tài chính kỹ lưỡng trước khi về rừng. Bao gồm chi phí mua đất, xây nhà, đầu tư nông cụ, giống cây, sinh hoạt dự phòng cho ít nhất 1 năm đầu.
Tôi không cắt đứt hoàn toàn với thành phố. Vẫn viết lách, kết nối online, duy trì công việc online. Tự do tài chính ở rừng là khi mình chủ động được nguồn sống, không bị lệ thuộc vào lương tháng hay một công việc cố định.
Bền vững là khi mình trồng cây không chỉ cho mình mà còn cho thế hệ sau
Trồng rừng là cách sống có tầm nhìn. Dưới tán cây tôi trồng hôm nay, có thể vài chục năm sau, con tôi sẽ dựng một căn nhà nhỏ.
Người thành phố cần oxy. Tôi gieo bóng mát. Tôi tạo đất tốt. Tôi giữ nước ngầm. Và tôi sống khỏe hơn, sâu hơn, gắn kết với tự nhiên hơn.
Về rừng là trở về với nhịp sống cân bằng, nơi con người, đất đai và thời gian hòa vào nhau một cách tự nhiên nhất. Đó không phải một giấc mơ hoang dã. Đó là một mô hình sống có thật và có thể nhân rộng.
Gửi Đức – và tất cả những ai đang tự hỏi: Có nên bỏ phố về rừng không?
Tôi không kêu gọi ai cả. Vì đây không phải con đường dễ dàng. Nhưng nếu bạn có sự chuẩn bị đủ kỹ, nếu bạn sẵn sàng sống khác, thì rừng có thể là nơi không chỉ để ở, mà còn để phát triển thật sự – cả về tinh thần, tài chính lẫn tương lai.
Tấm ảnh hai anh em tôi hôm qua chỉ là một khoảnh khắc. Nhưng hành trình mà tôi đang sống – và chia sẻ – có thể là lời mời gọi ai đó bắt đầu bước đi đầu tiên.
Nếu bạn cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ phố về rừng, hoặc đơn giản là đang mệt mỏi với nhịp sống đô thị, có thể câu chuyện này sẽ giúp bạn hình dung rõ hơn về những gì đang chờ phía trước.
Bạn đang ở giai đoạn nào? Đang ấp ủ? Đang chuẩn bị? Hay đã sống giữa thiên nhiên rồi như tôi?
Cứ thoải mái để lại bình luận hoặc nhắn tin, mình sẵn lòng chia sẻ chi tiết hơn về hành trình, những bài học tài chính, cách chọn đất, và cả những điều ít ai nói ra khi sống giữa rừng.
Biết đâu, chúng ta lại có dịp gặp nhau giữa một con dốc nào đó, dưới tán rừng, và cùng nhau gieo thêm những mầm sống mới…